“Tôi muốn làm cho người khác hạnh phúc. Vì vậy thực phẩm và các câu chuyện là cách để tôi thực hiện điều này.” “Đầu bếp mù” Christine Hà đã chứng minh cho điều đó bằng câu chuyện chiến thắng ngoạn mục tại một trong những cuộc thi đầu bếp danh giá nhất hành tinh, Vua Đầu Bếp Mỹ mùa 3. Giờ đây, cô ấy tiếp tục chia sẻ khát khao quảng bá ẩm thực Việt ra thế giới tại nhà hàng của riêng mình.

Christine Hà đánh bại hơn 30.000 thí sinh khác để trở thành quán quân mùa thứ 3 của chương trình ẩm thực ăn khách nhất nước Mỹ, MasterChef US 2012. Chiến thắng của cô gần như đi vào huyền thoại, bởi cô là đầu bếp mù đầu tiên chiến thắng một trong những chương trình truyền hình thực tế về ẩm thực lớn nhất hành tinh.

Có thể nói Christine Hà tham gia hành trình chinh phục ngôi vị quán quân MasterChef Mỹ bằng niềm tự hào món Việt. Chị bắt đầu với món cá trê kho tộ, món ăn đậm đà bản sắc quê hương Việt và giờ chị lại mở nhà hàng với tinh thần món Việt là chính. Những món ăn của chị chế biến tuy giản dị nhưng được làm ra bằng thứ tình yêu to lớn.

Thật vậy, “đầu bếp mù” đã trải qua một tuổi thơ với nhiều biến cố khiến chị buộc phải học cách nghe theo lời trái tim mách bảo. Theo như Christine Hà chia sẻ, chị không phải mù bẩm sinh, nhưng do mắc căn bệnh viêm tủy – thị thần kinh (neuromyelitis optica) nên thị lực của chị bắt đầu suy yếu dần từ năm 20 tuổi. Không lâu sau đó, chị mù hoàn toàn. Mẹ chị mất năm 14 tuổi, cộng với sự kiện đánh mất đi ánh sáng của cuộc đời lần ấy, chị gần như mất đi hết thiết tha và hy vọng sống. Đáng mừng là sau đó, chị quyết định đương đầu với số phận. Ẩm thực là con đường duy nhất mà chị có thể làm được lúc này. Chị yêu bếp, yêu những món Việt ấu thơ mẹ nấu cho, chị phải cô gắng.

Christine Hà và mẹ -1985

Trên các phương tiện truyền thông quốc tế, tên tuổi Christine Hà ảnh hưởng công chúng mạnh mẽ bởi câu chuyện vượt lên số phận ngoạn mục và đạt được thành công ngoài sức tưởng tượng của mọi người. Nhưng cũng có không ít những thử thách mà chị phải đối mặt trong suốt 7 năm sau chiến thắng đó.

Chị bị mang ra so sánh với Josh, chị không xứng đáng với ngôi vị quán quân, chiến thắng của chị chỉ là chiêu trò của nhà sản xuất để câu rating, cái chết của Josh là do chị và đôi mắt mù lòa kia vô tình gây nên… Thậm chí người ác ý hơn còn cho rằng chị giả mù để thu hút sự chú ý. Mọi chuyện cứ đổ ập vào Christine mặc cho cuộc chiến năm ấy hoàn toàn công bằng. Đến nay, không hiếm để thấy trong các đoạn clip của chị trên Youtube bị những người anti bình luận ném đá.

Nhưng giống như những gì Christine Hà từng chia sẻ trong cuộc thi "Vua Đầu Bếp" năm 2012 với ban giám khảo, việc mù lòa không chỉ chỉ có khuyết điểm mà còn có ưu điểm. Đó là giúp chị tránh nhìn thấy được những thứ tiêu cực mà chị không muốn thấy. Để chị khỏi xao lòng, khỏi chênh chao trên chuyến hành trình của mình. Từ đó, chị tập trung hết sức có thể, không sợ ánh mắt dè bỉu của bất kỳ ai.

Sống qua những bóng tối của dư luận suốt 7 năm nhưng Christine Hà vẫn giữ cho mình tình yêu với ẩm thực. Hãy cùng The Face chúng tôi gặp gỡ người phụ nữ bản lĩnh và giàu nghị lực này để hiểu về con đường chị sẽ đi tiếp đến với giấc mơ ẩm thực của mình ra sao.

Christine, chúc mừng bạn đã đạt được mong ước mở nhà hàng riêng của mình sau hành trình trở thành “Vua đầu bếp Mỹ” từ năm 2012, điều đó có ý nghĩa như thế nào đối với bạn?

Cuối cùng tôi cũng cảm thấy được công nhận cho những nỗ lực mà tôi đã chọn để sống với giấc mơ này, lý do tại sao tôi thi đấu trên MasterChef ngay từ đầu.

Tôi muốn làm cho người khác hạnh phúc. Vì vậy thực phẩm và các câu chuyện là cách để tôi thực hiện điều này.

 

The Blind Goat còn mang cả ước mơ của biết bao nhiêu người từ câu chuyện thành công đầy cảm hứng của bạn, bạn nghĩ về cách mình sẽ chia sẻ điều đó cho cộng đồng người khiếm thị và cho mọi người như thế nào?

Tôi muốn tạo điều kiện cho người mù được dễ dàng đến với nhà hàng chúng tôi bằng cách thêm vào một vài yếu tố xúc giác để trang trí tại nhà hàng bao gồm chữ nổi trên menu và danh thiếp của chúng tôi. Tôi hy vọng mình sẽ dần thay đổi nhận thức và xóa bỏ kỳ thị về việc bị khuyết tật. Chúng ta cũng là tất cả mọi người, và nên được đối xử với nhân phẩm, ngay cả khi điều đó đòi hỏi một chút thích nghi.

Bạn có từng rơi vào trạng thái lạc lối, đánh mất phương hướng? Hãy kể lại cảm xúc của bạn khi đối diện với những vấn đề cuộc sống lúc đó? Bạn tự học cách vượt qua chúng ra sao?

Nhiều lần. Bất cứ khi nào tôi phải đối mặt với thử thách mới trong cuộc sống, nhiều khi nó làm đảo lộn cuộc sống của tôi. Những lúc ấy, tôi phải suy nghĩ kỹ về lý do tại sao điều này xảy ra với tôi, và làm thế nào tôi có thể biến khó khăn xung quanh thành điều gì đó tích cực.

Hãy kể về những thời gian đầu học cách nấu ăn, theo tôi thì ngay cả người bình thường cũng gặp rất nhiều khó khăn khi vào bếp, chưa kể bạn lại là người khiếm thị?

Điều đó vô cùng khó và căng thẳng. Nhưng chỉ có cách nấu ăn mới giúp tôi nói chuyện với những người thân xung quanh, gia đình và bạn bè tôi. Thông thường, khi bạn ở sâu trong vũng bùn, bạn cần một dấu hiệu đủ lớn để giúp bạn khơi gợi các giác quan khác để giữ cho bạn đi đúng hướng.

Tôi tự học nấu ăn khi còn nhìn thấy nhưng khá vất vả. Sau đó khi tôi mất dần thị lực, tôi cảm nhận từ lúc đó mình bắt đầu trở nên xuất sắc hơn trong nấu ăn. Tôi đã phải quyết tâm để học cách làm khác đi, học cách điều chỉnh nhà bếp của tôi và cách tôi nấu ăn để tôi có thể đạt được kết quả cuối cùng mà không cần dùng đến đôi mắt.

Nói về khả năng bạn cảm nhận món ăn qua các giác quan, điều đó có cần rèn luyện không? Làm thế nào để phát huy mọi giác quan để chế biến nên những món ăn ngon và cầu kỳ như tiêu chuẩn của Vua đầu bếp Mỹ?

Thành thật mà nói, tôi sẽ cảm nhận hương vị tốt hơn nếu tôi vẫn còn nhìn thấy. Lấy đi một giác quan buộc bạn phải dựa vào và chú ý hơn đến các giác quan còn lại. Bạn trở nên đồng điệu hơn với chúng. Vâng, nó cần rèn luyện. Đối với tôi, nó đã được rèn luyện bắt buộc. 

Làm thế nào để những món ăn gia đình lại có thể đưa vào thực đơn nhà hàng?

Đó là một sự khác biệt lớn để từ một đầu bếp gia đình trở thành một đầu bếp chuyên nghiệp hoặc nhà hàng. Bây giờ tôi biết rằng mình
không chỉ nấu ăn cho bạn bè và gia đình ở nhà, mà tôi còn đào tạo nhân viên để nấu các công thức nấu ăn của mình để phục vụ hàng
trăm, nếu không phải hàng ngàn người mỗi tuần.

Và thực đơn tại The Blind Goat có gì đặc biệt mà bạn muốn giới thiệu đến thực khách?

Nhiều người đã thưởng thức món cà ri dê của chúng tôi, thịt bò Carpaccio (bo tai chanh) và bánh táo (tương tự như những gì tôi đã
làm trên MasterChef U.S. mùa 3 ngoại trừ tôi đặt một phiên bản tiếng Việt cho phiên bản này).

Mỗi món ăn của tôi đều có chút biến tấu theo hương vị riêng của tôi và cũng mang một câu chuyện về tôi trong đó. Mọi người thích câu chuyện của tôi và hành trình của tôi, vì vậy tôi có thể trình bày và phục vụ các món ăn homestyle cho thực khách. Họ yêu nó. Nhiều sinh viên Việt Nam học tập tại Mỹ đã đến The Blind Goat và sau khi ăn, nói với tôi rằng họ đánh giá cao những món ăn đó bởi chúng khiến họ nhớ về hương vị quê hương.

Bí quyết nấu ăn ngon của bạn là gì?

Mở mang tâm trí. Du lịch và nếm thử mọi thứ. Luôn tò mò, đói.

Bạn hãy kể về giấc mơ của mình lúc nhỏ, trước khi biết nấu ăn?

Tôi chỉ muốn được hạnh phúc và để bố mẹ tôi được hạnh phúc. Khi tôi còn là một thiếu niên, tôi muốn trở thành một luật sư. Sau đó, tôi có theo đuổi một dự án kinh doanh. Sau khi tôi mất thị lực, tôi đã có bằng thạc sĩ về sáng tác văn học.

Bạn từng nói mình là một bằng chứng sống của việc biến ước mơ trở thành sự thật, bất chấp khó khăn, hãy nói thêm về tầm quan trọng của việc phải hiện thực hóa ước mơ của mình theo quan điểm riêng của bạn?

Đôi khi, bạn phải suy nghĩ bên ngoài hộp. Có lẽ mục tiêu bạn chọn chưa chắc là mục tiêu phù hợp với bạn. Hãy nghĩ về bức tranh lớn
hơn. Tôi muốn làm cho người khác hạnh phúc. Thực phẩm và những câu chuyện là cách của tôi để thực hiện điều này.

Christine Hà đặt tên cho nhà hàng của mình là The Blind
Goat (chú dê mù). Tên này được lấy từ biệt danh mà mọi
người đặt cho cô là The Blind Cook (đầu bếp mù), kết hợp với
tuổi hoàng đạo của cô là con dê.