“Mọi người thường sợ tham vọng, nhưng đối với tôi, đó là cái nhất định phải có để đạt được thành công”, Ngô Thanh Vân, nữ diễn viên kiêm đạo diễn những bộ phim “bom tấn” của Việt Nam hiện nay không ngại chia sẻ câu chuyện thành công vượt trội của cô ấy để từng bước hiện thực hóa giấc mơ đưa phim Việt vươn tầm thế giới.

Sau thành công gần đây mà bất kỳ người Việt Nam nào cũng tự hào về Ngô Thanh Vân khi cô đã âm thầm xác lập kỳ tích cho bộ phim “Hai Phượng” trong vai trò nhà sản xuất kiêm diễn viên chính để mang về doanh thu “khủng” cùng “chiến thắng” vẻ vang cho một bộ phim Việt lần đầu tiên được các nhà phát hành quốc tế: Arclight và Wellgo chọn mua để trình chiếu tại Mỹ sau khi vượt qua rất nhiều khâu thẩm định chuyên nghiệp và khắt khe nhất nhờ đáp ứng hàng loạt tiêu chuẩn về điện ảnh quốc tế như kịch bản, cảnh quay, diễn xuất và độ chân thật của các pha hành động… Ngô Thanh Vân lại trở về với cuộc sống tất bật quanh công việc và những dự tính lớn mà cô ấp ủ.

Cùng những tuyên bố sẽ tập trung theo đuổi tới cùng mục tiêu trở thành một nữ đạo diễn, nhà sản xuất của những bộ phim điện ảnh hứa hẹn sẽ được đầu tư chất lượng và nghiêm túc cho mảng phim hành động Việt, với phần II của Hai Phượng – Thanh Sói, mà Ngô Thanh Vân nhắc tới trong kế hoạch tiếp theo của mình, cô ấy còn mong muốn truyền cảm hứng thành công của mình qua dự án “Anpha Woman Ngô Thanh Vân – Thành công ngoài vùng an toàn” để truyền động lực sống mạnh mẽ cho giới trẻ, nhất là phụ nữ, giúp họ tự tin vượt qua những giới hạn của bản thân, dám bước ra khỏi vùng an toàn để thách thức chính mình, dám đối đầu với mọi thử thách trong cuộc sống để thành công. Dường như nữ diễn viên của những pha hành động nghẹt thở trong Hai Phượng sẽ không có điểm dừng cho những câu chuyện “hành động” quyết liệt hơn trên hành trình chạm đến giấc mơ lớn.

Ngô Thanh Vân, bạn đã bước qua tuổi 40 vào cuối tháng 2 vừa qua. Sự khác biệt là gì so với khi bạn còn là một cô gái trẻ vừa đăng quang ngôi vị Á hậu Việt Nam để đặt dấu ấn đầu tiên của mình vào làng giải trí Việt trước đây?

Khi vừa trở về từ Na Uy, lúc đó tôi là cô gái 20 tuổi tràn đầy năng lượng, nhiệt huyết cũng như tinh thần luôn sẵn sàng vấp ngã để trưởng thành hơn. Vào thời điểm đó, những giải thưởng, hào quang, sự săn đón của truyền thông, người hâm mộ chính là phần thưởng xứng đáng cho sự nỗ lực của mình trong công việc của mình.

Bây giờ tôi đã 40 tuổi, tôi không còn thời gian cho sự hào nhoáng của một người nổi tiếng. Việc bỏ ra hàng giờ đồng hồ để shopping, trang điểm, làm tóc với tôi là sự lãng phí thời gian. Thậm chí, đôi khi ra đường tôi cũng rất ngại trang điểm. Cái nhìn về thành công trong sự nghiệp của tôi cũng khác hơn so với lúc trẻ. Tôi hướng về một bức tranh lớn hơn, một bức tranh mà nơi đó điện ảnh Việt Nam đang đứng ngang hàng với các quốc gia khác trên thế giới, từ đó mang những giá trị văn hóa và truyền thống tốt đẹp của con người Việt Nam giới thiệu cho bạn bè quốc tế. Đó cũng là một trong những lý do khiến tôi lui về làm sản xuất, truyền cho các bạn trẻ tài năng nguồn cảm hứng tích cực và mang đến cho các bạn những cơ hội mà lúc bằng tuổi các bạn tôi không thể có được.

Đang trong giai đoạn thăng hoa với nghề diễn, đặc biệt thành công với vai chính trong bộ phim Hai Phượng vừa qua, vì sao bạn lại tuyên bố không tiếp tục theo đuổi nghề diễn xuất mà chuyển sang vai trò nhà sản xuất và đạo diễn phim?

Như tôi từng công bố trên báo chí, Hai Phượng sẽ là vai diễn “đả nữ” cuối cùng của mình. Để đóng một vai “đả nữ” là điều không đơn giản, và tôi đã thấy nó thực sự khó khăn khi tham gia vai diễn Hai Phượng vừa rồi. Năm nay tôi đã 40, thể lực, sức bền cũng như sự nhanh nhạy không còn như xưa nữa. Mặt khác, tôi đã hơn 20 năm đứng trong hào quang của sự nổi tiếng rồi, cũng đến lúc lui về, hỗ trợ cũng như làm đòn bẩy cho thể hệ trẻ tài năng sau này.

Hãy nói về Alpha Woman và thông điệp hướng tới cộng đồng qua dự án sắp tới để truyền cảm hứng tích cực hơn cho người phụ nữ trở nên mạnh mẽ và tự chủ hơn với cuộc sống để tạo nên những thành công có ý nghĩa đối với họ?

“Alpha Woman – Thành công ngoài vùng an toàn” chính là cuốn nhất kí ghi chép thật tỉ mỉ cuộc đời của tôi. Tôi có thói quen chia cuộc đời mình thành nhiều chương, mỗi chương tôi đều vạch ra cho mình một mục tiêu để bản thân đạt được.

Cuốn sách không chỉ là tóm tắt những kinh nghiệm tôi đúc kết được trong suốt 20 năm làm nghề. Đó là những lời tự sự về những góc khuất, những gì mà tôi chưa bao giờ chia sẻ trên báo chí về tuổi thơ của mình, những gì bản thân đã trải qua để có được như ngày hôm nay. Hy vọng rằng cuốn sách này sẽ truyền được nguồn cảm hứng, năng lượng tích cực đến các bạn trẻ, đặc biệt là các bạn nữ đang ôm ấp cho mình nhiều mơ ước và hoài bão.

Chắc chắn bạn thấu hiểu hơn ai hết những thách thức tột cùng để người phụ nữ dám vượt qua giới hạn để chạm đến thành công, bạn hãy cho biết đâu là giới hạn khó nhất mà người phụ nữ phải đối diện trên con đường chinh phục vinh quang? 

Con đường đi tới vinh quang chưa bao giờ là màu hồng. Không riêng gì phụ nữ, tôi nghĩ giới nào cũng có khó khăn nhất định cho sự thành công của mình. Cần phải hiểu rõ bản thân có điểm mạnh nào để biến nó thành lợi thế cho sự nghiệp của mình. Là phụ nữ, bạn càng phải độc lập, đừng trở nên quá yêu đuối và dựa dẫm, đó là thói quen không nên có ở một người phụ nữ thành đạt.

Bằng nhiều cách, tôi đã học được làm sao để trở thành một người phụ nữ trong thế giới mà đàn ông vẫn luôn cho họ có vai trò thống trị. Thời gian quay Tấm Cám – Chuyện chưa kể, tôi làm việc với một ê-kíp 160 nhân sự. Thách thức lớn nhất tôi phải đối diện không phải lần đầu ngồi ghế đạo diễn, cũng chẳng phải thể loại fantasy mới mẻ, mà bởi trong 160 nhân sự ấy, phần lớn là đàn ông. Câu hỏi đặt ra là làm thế nào để tồn tại và thành công trong thế giới đàn ông? Tôi nhận ra mình cần vượt qua định kiến không chấp nhận phụ nữ làm lãnh đạo. Trong lĩnh vực điện ảnh, điều này càng rõ ràng và không cần che dấu. Nếu đương đầu với định kiến xã hội, chắc chắn tôi sẽ thất bại. Đây là lúc tính nữ – thái độ mềm mỏng, tính uyển chuyển, thậm chí cả sự yếu ớt – giúp xoay chuyển tình thế. Thay vì tranh đấu, tôi hạ giọng “Em muốn cảnh này được quay theo cách như thế, bởi đây là câu chuyện mà em muốn kể”; hay thay vì ra lệnh, tôi nhờ cậy “Em rất cần sự giúp đỡ của anh”; hoặc thay vì trấn áp, tôi thuyết phục “Chúng ta sẽ làm được. Anh cần phải tin vào em”…

Theo bạn, có sự khác biệt nào cho thành công của mỗi người không?

Theo tôi, sự khác biệt nằm ở ngành nghề cũng như những mục tiêu mà họ đặt ra ở từng mốc giai đoạn trong sự nghiệp của họ. Sự khác biệt của tôi chính là điều tôi kiếm tìm khi quyết định nhận vai diễn. Vai Thúy trong “Dòng máu anh hùng” là cô nghĩa quân sống cách đây 100 năm. Những gì cô ấy quan tâm không phải là thời trang hay công nghệ. Đó là một nhân vật có sự suy nghĩ rất khác biệt. Qua phim ảnh, tôi có cơ hội đào sâu những số phận và trải nghiệm khác mình. Ví dụ, tôi có sống thêm trăm năm nữa cũng chưa chắc được bay lên vũ trụ chiến đấu hay nhảy từ xe lửa này sang xe lửa khác. Nhưng khi sống với các nhân vật, tôi được trải nghiệm những điều đó, những điều khác xa với cuộc đời của một Ngô Thanh Vân. Nếu người thân, bạn bè xem phim mà không nhìn thấy tôi, chỉ thấy được nhân vật thì nghĩa là tôi đã thành công.

Nhưng nói cho cùng thì, để đạt được thành công, bạn luôn phải nỗ lực, công hiến hết mình và làm việc thật sự nghiêm túc, tôi tin chắc rằng “quả ngọt” chính là những gì bạn thu hoạch được sau này.

Hai Phượng có phải là vai diễn thành công và tâm đắc nhất của bạn? Vì sao?

Tôi có một số vai diễn rất tâm đắc trong sự nghiệp diễn xuất của mình, nhưng điều ấn tượng nhất mà vai diễn Hai Phượng để lại cho tôi đó là việc tôi đã chiến thắng được chính bản thân mình. Bị chấn thương và phải chích thuốc giảm đau liên tục trong suốt quá trình quay, cùng với thời tiết khắc nghiệt đã làm cho tinh thần cũng như thể xác dần trở nên kiệt quệ. Hai Phượng còn là một vai diễn đòi hỏi người diễn viên phải thể hiện được diễn biến tâm lý phức tạp của môt người mẹ mất con, vì thế tôi luôn trong trạng thái phải căng thằng, stress. Sau khi hoàn thành cảnh quay cuối cùng, tôi đã rời khỏi Việt Nam để nghỉ ngơi và tìm lại chính mình sau hơn 6 tháng sống với nhân vật Hai Phượng.

Hãy nói về trải nghiệm đóng phim tại Hollywood và những bài học đúc kết cho sự thành công trong nghề?

Lý do tôi muốn đặt chân đến Hollywood nằm trong ba từ đơn giản: tôi phải học. Diễn viên Hollywood – với ai theo đuổi nghề diễn xuất, cái danh xưng đó thật hào nhoáng và như chất gây nghiện. Nhưng hiếm ai biết đằng sau ánh hào quang ấy là thế giới của không ít con người vô cảm, nơi tồn tại của các mối quan hệ khắc nghiệt đến đáng sợ. Đó cũng là nơi bạn phải đối diện lằn ranh phân cấp rõ nét, với lối hành xử “cao nâng thấp đạp” như một lẽ đương nhiên. Ở đó, nếu bạn vô danh, sự khinh miệt dành cho bạn lớn gấp trăm lần những gì bạn có thể mường tượng. Tôi đã đi qua những trải nghiệm như thế. Tôi đã từng chấp nhận đánh đổi và hy sinh nhiều thứ quan trọng để đổi lấy vài giây xuất hiện trong một bộ phim Hollywood chỉ với một vai diễn nhỏ, rất nhỏ. Vì sao ư? Vì sau thời gian làm điện ảnh trong nước, tôi nhận ra mình cần tích lũy kinh nghiệm, quan sát cách Hollywood làm phim và học hỏi để mang về sản xuất phim, phát triển thị trường điện ảnh nội địa. Tôi coi đó là sứ mệnh của mình, phải theo đuổi cho được.

Không thể kể hết những tổn thương mà tôi đã chịu đựng, cố nén nước mắt vì những lời nói thô bạo của những ê-kíp chuẩn bị hậu trường cùng thái độ miệt thị của họ dành cho một diễn viên châu Á xuất hiện rất nhỏ bé trong bộ phim ấy. Tôi đã bật khóc. Lúc đó tôi tự nhủ, phải chăng thành công chỉ là thứ viển vông mà tôi tưởng tượng? Nhưng cũng từ sau lần đó, tôi quyết định không nhận bất cứ dự án nào của Hollywood. Tôi tập trung toàn bộ thời gian, tâm trí vào diễn xuất và sản xuất một bộ phim mới. Tôi cương quyết từ chối thử vai ở những dự án lớn. Tôi muốn được thử thách bản thân ở mức độ cao hơn, và tôi cũng đã có được trải nghiệm về sự tỉnh táo để chọn đúng nơi, đúng bối cảnh để chứng minh thực lực. Hai năm sau, bộ phim Hai Phượng ra đời.

Theo tôi, khả năng là thứ phải được đặt đúng chỗ. Kinh nghiệm phải được đầu tư đúng nơi thì mới có cơ hội được tỏa sáng.

Có quá nhiều dấu ấn về Ngô Thanh Vân trong làng giải trí Việt trong nhiều vai trò khác nhau: một người mẫu, ca sĩ, một diễn viên, đạo diễn phim… bạn có quá nhiều tham vọng chăng?

Nếu điều gì có thể đưa bạn đi xa trong đời, đưa bạn bứt phá trên đường đua, đưa bạn đến với hào quang của thành công, thì đó chính là tham vọng. Ở Na Uy, khi xem chương trình “Một thoáng Việt Nam”, tôi khao khát được đứng trên sân khấu như chị Hà Kiều Anh, chị Trương Ngọc Ánh vậy. Ước mơ ấy cháy bỏng đến ngày tôi về Việt Nam, gia nhập ngành người mẫu.

Khi đứng trên sân khấu “Một thoáng Việt Nam”, quay sang bên cạnh, tôi thấy chị Hà Kiều Anh bước ra. Khoảnh khắc ấy trái tim tôi bùng nổ niềm vui và sự tự hào.

Hay khi xem ti vi và anh Lam Trường hát, tôi lại ước mơ được hát chung với anh. Thế rồi đến một ngày, tôi đứng trong cánh gà chờ đến lượt mình hát và nhìn ra sân khấu, thấy Lam Trường đang biểu diễn. “Mình đã từng ước ao điều này” – Trái tim tôi đã rộn lên niềm vui như thế.

Với tôi, ước mơ khi đặt thêm quyết tâm thì đó đã là tham vọng rồi. Nhiều bạn trẻ thường ngại ngần khi nhắc đến tham vọng. Sợ mình quá ngông cuồng. Sợ mình quá xa vời. Nhưng nếu có điều gì đó đưa bạn đi xa trong đời, thì đó chính là tham vọng. Nếu có mục tiêu, hãy kiên trì theo đuổi đến cùng. Chỉ có đích đến mới trả lời được bạn đúng hay sai.

Làm việc trong môi trường nhiều áp lực có lúc nào bạn cảm thấy mỏi mệt và muốn từ bỏ không? Những lúc ấy bạn sẽ tìm đến ai hay làm cách gì để tiếp tục chinh phục thử thách và quyết tâm đi đến cùng với đam mê?

Tôi chưa bao giờ muốn bỏ nghề, cho dù gặp khó khăn hay vấp ngã. Ngoài sự cố gắng của bản thân, bên cạnh tôi luôn có gia đình, bạn bè và những cộng sự tài giỏi luôn động viên, góp ý để tôi có thêm động lực đứng dậy bước tiếp. Đứng lên tại nơi mình vừa ngã làm bước chân của bạn trở nên vững chắc hơn rất nhiều!

Lời khuyên của bạn dành cho giới trẻ khi đối diện trước khó khăn hay thất bại?

Khi gặp khó khăn và thất bại, nên buồn một chút thôi, sau hay cảm thấy vui và biết ơn vì đó là những bài học quý giá, là hành trang giúp các bạn bước đi “dạn dĩ” hơn trên con đường chinh phục thành công.

Bạn hãy kể về những giấc mơ từ thời thơ ấu mà nay đã thành sự thật?

Ước mơ của tôi lúc nhỏ là được mặc một chiếc đầm đỏ, bay lên cung trăng và được nhảy múa trên đó. Bạn sẽ thấy rõ điều này khi xem qua thước phim tài liệu:“Ngo Thanh Van Story: Touching the moon”.

Nhìn lại những gì tôi đã làm được ở hiện tại, nó khác xa hoàn toàn giấc mơ mà tôi đã dệt nên lúc thơ ấu. Tôi luôn có những giấc mơ riêng ở từng mốc giai đoạn. Khi tham gia vào màn ảnh rộng, ước mơ của tôi là được đóng phim Hollywood và bản thân đã đạt được điều đó. Và vai diễn Hai Phượng đã giúp tôi tiến gần hơn với “mặt trăng của riêng mình”.

Xem thêm rất nhiều câu chuyện đời thật trong suốt hành trình thành công của ngôi sao điện ảnh hàng đầu hiện nay, Ngô Thanh Vân, trong cuốn sách “Anpha Woman – Thành công ngoài vùng an toàn” do Ngô Thanh Vân trực tiếp biên soạn hiện đã có mặt tại các hệ thống nhà sách trên toàn quốc.

 

Thực hiện: THU LAM – Ảnh: NORWESTER INVESTMENT