Giọng ca gạo cội hiếm hoi trong làng cải lương, nghệ sĩ xuất sắc trên các sân khấu kịch hiện nay: Hồng Nga luôn là người nghệ sĩ lớn trong lòng công chúng. Cách mà bà vẫn khóc, cười trên sân khấu suốt nhiều thập kỷ qua chứng minh cho sức sống mãnh liệt của một tài năng không tuổi.

Đã 74 tuổi nhưng nghệ sĩ Hồng Nga vẫn nhận show và đi hát đều đặn ở hải ngoại cũng như trong nước dù tuổi đã cao. “Tuổi tác ư? Đó chỉ là con số”, nghệ sĩ Hồng Nga không quá bận tâm đến việc giữ giọng hay những chăm chút cần thiết cho hình ảnh cá nhân mặc dù sức khỏe và tuổi tác đã không còn ủng hộ bà như xưa. Nhưng còn có điều gì có thể ngăn cản được người nghệ sĩ này được bước ra sân khấu, được ca cải lương, được sống với nghiệp đờn ca tài tử và hóa thân vào những vai diễn để đời của mình.

Má Hồng Nga mà các nghệ sĩ trẻ thân thương gọi tên luôn là một nghệ sĩ đáng kính, có sức ảnh hưởng lớn trong giới nghệ sĩ sân khấu cải lương và sân khấu kịch hiện nay. Bà sống trọn cuộc đời với sân khấu cải lương từ khi còn là cô bé 15 tuổi cho đến tận ngày nay. Đi lên từ bất hạnh và nghèo khó, trải qua biết bao thăng trầm cuộc đời, nhưng dù trong hoàn cảnh nào, thời điểm nào, nghệ sĩ Hồng Nga vẫn là người nghệ sĩ bình dân với lối sống chân chất, bộc trực và ngay thẳng. Bà lao động nghệ thuật chăm chỉ và có phần lặng lẽ hơn so với lớp nghệ sĩ cùng thời. Tuy nhiên, tài năng thì không so tên, so tuổi. Giọng ca cải lương danh tiếng ấy vẫn giữ được chất giọng ngọt, mùi mẫn và lanh lảnh ở tuổi 74.

“Với tôi thì vào độ tuổi này rồi đã không còn những sân si danh lợi hay hào quang. Cũng như Tổ nghiệp đã thương và cho tôi vẫn còn được đứng trên sân khấu, tôi chỉ mong mình còn có thêm nhiều thời gian để tiếp tục đứng trên sân khấu, mang đến thêm tiếng cười và nước mắt cho khán giả thân thương của mình.

Người nghệ sĩ như tôi cần lắm tình cảm của khán giả bởi đó là nguồn động lực, là sức mạnh vô hình giúp tôi tiếp tục đứng trên sân khấu cho đến tận hôm nay. Tôi nhớ, có một khán giả Việt Kiều rất trẻ tìm đến tâm sự với tôi rằng cậu ta về Việt Nam 7 ngày thì ngày nào cũng tranh thủ xem show “Mẹ yêu” mà tôi diễn trên các sân khấu lúc bấy giờ. “Cháu cứ khóc rồi lại cười rồi lại khóc suốt 7 ngày như vậy khi xem cô Hồng Nga diễn show”, cậu bé trở về Mỹ dặn dò tôi nếu có qua đó thì nhất định phải gọi cho cháu. Tôi đã giữ lời hứa khi qua Mỹ trong chuyến biểu diễn sau đó và chúng tôi có buổi ăn tối cùng nhau. Rất đặc biệt là cậu bé thết đãi tôi bằng món bò beafstead vô cùng thịnh soạn ở một nơi vô cùng sang trọng trong khi tôi lại là gu “nhà quê” chỉ thích những món bình dân, món ăn dân dã thuần Việt. Nhưng cảm động lắm vì tình cảm mà khán giả dành cho tôi không chỉ là những bó hoa, những món quà mà nó là cả tấm lòng.

Chỉ có thể nói tôi may mắn vì được Tổ nghiệp thương, cho mình sức khỏe và tình yêu thương của khán giả. Hồng Nga cũng có mấy bà bạn già mà giờ đây hễ nghe Hồng Nga lên tiếng chuẩn bị làm liveshow là ngay lập tức giành ngay vài hàng ghế, dường như show nào Hồng Nga tổ chức cũng được khán giả yêu mến ủng hộ đến xem rất đông. Hồng Nga tin vào sự phò trợ của Tổ nghiệp và tin vào luật nhân quả ở đời, ở hiền rồi sẽ gặp lành. Cũng đã trải qua một tuổi thơ bất hạnh, vốn mồ côi, con nhà nghèo lại ít học nên để tồn tại với nghề diễn và sân khấu cải lương, tôi phải phấn đấu rất nhiều. Có lẽ vì điều đó mà tôi tự rèn luyện cho mình một ý chí và một sức mạnh để có thể chống chọi với những mặt trái trong nghề, sự đố kỵ từ nhiều phía, lòng ganh ghét thiệt hơn ở đời. Nhưng sau cùng thì Hồng Nga vẫn là Hồng Nga mà thôi. Tôi không cần phải tô vẽ gì cho mình mà chỉ biết sống thật với con người mình. Yêu nói yêu, ghét nói ghét. Cho nhận đều sòng phẳng chứ không cần phải tạo cho mình vỏ bọc của phù phiếm, danh lợi. Có lẽ đó là lý do mà tôi gần gũi với khán giả, được khán giả ưu ái cho đến tận hôm nay. Chính nghệ sĩ Mỹ Châu cũng từng nói “Sống hết rồi chỉ thấy có mỗi Hồng Nga”. Tôi thầm cảm ơn tình cảm ấy của chị dành cho tôi và càng hiểu rằng sức mạnh bên trong của tôi chỉ có mỗi một tấm chân tình.

Để tồn tại trên sân khấu trước sự thay đổi lớn qua nhiều biến cố lịch sử, nhất là sống qua những giai đoạn thăng trầm của cải lương, tôi chỉ có thể nói mình đã sống hết mình với nghề, không ca thán, không mưu cầu danh lợi, chỉ biết làm tốt nhất tất cả các vai diễn của mình trên sân khấu, bất kể là vai phụ hay vai chính, vai phản diện hay vai đào thương, đào mụ…

Với tôi, được sống đúng với con người mình và được làm công việc mình yêu thích chính là món quà lớn mà Tổ nghiệp đã ban tặng.”

 

Thực hiện: LAM VY
Ảnh: KHANH NGUYÊN